HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC BẢN NHẠC

HƯỚNG DẪN CÁCH ĐỌC BẢN NHẠC | NHẠC LÝ CƠ BẢNPHÂN TÍCH BẢN NHẠC

4dummies.info

ghita.vn

soaica.net

Tỷ năm rồi chưa đăng bài viết nào chia sẻ với các bạn về guitar, hôm nay sắp xếp được thời gian, đăng với mọi người bản lược dịch một bài viết rất cơ bản về nhạc lý, phân tích bản nhạc và các khái niệm cực kỳ dễ hiểu, đúng theo tiêu chí for dummies từ website WIKIHOW.COM chúc các bạn có thể dễ dàng ghi nhớ được những phần mệt mỏi nhất trong âm nhạc.

Âm nhạc là một loại ngôn ngữ đã tồn tại hàng ngàn năm nay, và những ký hiệu trong âm nhạc mà chúng ta dùng ngày nay cũng đã xuất hiện từ hơn 300 năm trước. Ký âm là cách ghi lại âm thanh bằng các ký hiệu, từ những ký hiệu cơ bản về cao độ, trường độ và nhịp điệu, cho tới những ký hiệu phức tạp hơn về biểu cảm, âm sắc và thậm chí cả những hiệu ứng đặc biệt. Bài viết này sẽ giới thiệu những kiến thức cơ bản nhất về cách đọc một bản nhạc, hướng dẫn các phương pháp nâng cao, và đưa ra một số cách để bạn có thể tìm hiểu thêm về chủ đề này.

PHẦN 1: KIẾN THỨC CƠ BẢN VỀ NHẠC LÝ

Cách ghi nhớ khóa SOL – Cách ghi nhớ khoá FA

1. Hiểu rõ khuông nhạc: Trước khi bạn bắt đầu học nhạc, bạn cần phải nắm được một số kiến thức mà bất kỳ ai cũng phải biết khi học nhạc. Những đường kẻ ngang trên bản nhạc được gọi là “khuông nhac”. Đây là ký hiệu âm nhạc cơ bản nhất và là nền tảng cho tất cả mọi thứ trong âm nhạc.

  • Khuông nhạc bao gồm năm dòng kẻ ngang song song, ở giữa chúng đều có khoảng cách (gọi là khe). Cả dòng kẻ và các khe đều được đánh số để dễ ghi nhớ, và luôn được đánh thứ tự từ thấp (đáy khuông nhạc) đến cao (đỉnh khuông nhạc).

2. Hãy bắt đầu với Khóa Treble (Khoá SOL): Một trong số những điều đầu tiên bạn sẽ gặp khi học nhạc, đó là “Khóa nhạc”. Ký hiệu uốn lượn ở đầu bên trái của khuông nhạc đó sẽ cho bạn biết cữ âm của bản nhạc cần chơi. Mọi loại nhạc cụ và giọng hát ở âm vực cao đều thuộc cữ âm của khóa Treble. Trong bài viết cơ bản về cách đọc bản nhạc này, chúng ta sẽ chỉ sử dụng khóa Treble trong mọi ví dụ.

  • Khóa Treble, hay còn gọi là khóa Sol, được bắt nguồn và cách điệu từ chữ G trong tiếng La-tinh. Có một cách rất hay để nhớ điều này, đó là nét uốn tròn ở chính giữa khóa Sol có hình dạng giống chữ G. Khi ghi các nốt nhạc vào khuông nhạc có khóa Sol, chúng sẽ có thứ tự như sau:
  • Năm dòng kẻ, tính từ dưới lên, sẽ ghi những nốt nhạc sau: E G B D F.
  • Bốn khe, tính từ dưới lên, sẽ ghi những nốt nhạc sau: F A C E.
  • Điều này có thể hơi khó nhớ, nhưng bạn có thể áp dụng một số mẹo sau để ghi nhớ dễ dàng hơn. Đối với những nốt nhạc nằm trên dòng kẻ, bạn có thể ghi nhớ câu: “Em Gọi Bạn Đi Fượt” hoặc (Every Good Boy Does Fine) hay bất kỳ câu gì các bạn tự nghĩ ra. Đối với những nốt nhạc nằm ở khe, bạn có thể nhớ là: “Fải Ăn Cùng Em” hoặc FACE – từ khuôn mặt trong tiếng Anh. Một cách khác là chơi các trò chơi thông qua các công cụ nhận diện nốt nhạc trực tuyến cũng là một cách tuyệt vời để nhớ được thứ tự này.

Read the rest of this entry

Trên đời này có 3 việc:

Trên đời này có 3 việc

1. Chuyện của mình, âm thầm làm cho tốt. Không chia sẻ ai kể cả người thân trong gia đình (trừ người có tư duy tích cực hoặc rất kinh nghiệm trong lĩnh vực đó). Không nên nói với vợ chồng cha mẹ, những người làm nông hoặc làm công ăn lương, họ sẽ vì thương mình mà ngăn cản ngay vì sợ thất bại. Hoặc khuyên trớt quớt vì họ có kinh nghiệm bao giờ. Nhưng họ sẽ tích cực khuyên theo cái họ xem trên tivi….

Đi du học cũng vậy, chỉ chia sẻ với người từng đi du học, từng đi đây đi đó…vì nếu chia sẻ với người chưa từng đi đâu xa, họ sẽ khuyên là đừng đi, coi chừng xả súng, khủng bố…theo tầm hiểu biết nhỏ nhoi của họ. Muốn làm gì thì suy nghĩ kỹ rồi làm, không để ai can thiệp. Mình sai mình chịu. Mình đúng mình hưởng.

2. Chuyện của người khác, dù là của vợ/chồng, cha mẹ, con cái, anh em, đồng nghiệp, bạn bè…., họ không cho mình biết thì có nghĩa là mình không nên biết. Biết sẽ khổ. Việc tò mò theo dõi tin nhắn, điện thoại, fb, email…để tìm ra sự thật sẽ khiến mối quan hệ không còn tốt nữa. Tin tưởng thì sống chung, làm chung. Không tin thì ngay lập tức ngưng quan hệ hay hợp tác, dù sẽ khó chịu lúc đầu những sẽ thoải mái về sau. Không cố đấm ăn xôi hay cả nể hay sĩ diện. Tư duy cảm tính sẽ khó làm nên nghiệp lớn. Yêu hay ghét không ảnh hưởng đến sự việc. Yêu sẽ khiến mù quáng, dễ dẫn đến thất vọng. Còn ghét thì càng không vì “ghét ai tức là tự mình uống thuốc độc rồi mong người ta chết”. Tư duy làm tốt là tư duy LOGIC, việc gì đúng, việc gì sai, what’right, what’wrong và HẾT.

Read the rest of this entry

Dặn các bạn nữ: Câu cửa miệng của những tay săn gái..

Dặn các bạn nữ: Câu cửa miệng của những tay săn gái..

Ngày xưa học trò của mình có một tay săn gái số dzách, câu cửa miệng khi vừa làm quen với gái đều là: “Anh đã có vợ con, anh rất yêu vợ con, anh rất trách nhiệm với gia đình…” Để mọi cô gái đều nghĩ, anh ấy là người đàn ông tử tế! Các cô chỉ quen cảnh giác đề phòng với những anh giấu vợ đi tán tỉnh!

Cho nên sau khi chân thành không giấu giếm gia cảnh yêu vợ thương con, anh ấy sẽ “xuống sề” mấy câu này:

Read the rest of this entry

…vài bí quyết để cho các em đi phỏng vấn dễ dàng thành công hơn

…vài bí quyết để cho các em đi phỏng vấn dễ dàng thành công hơn

Thỉnh thoảng, ngồi phỏng vấn lại mấy em nhỏ nhỏ mới bắt đầu đi xin việc, lại làm nhớ về lúc hồi xưa, khi còn trinh, đi phỏng vấn lần đầu, cũng thật nhiều kỷ niệm.

Lúc đó được hỏi tại sao em đi làm, cũng bày đặt trả lời theo kiểu thảo mai, dạ em cần công việc đầu tiên để có kinh nghiệm nhiều hơn trong cuộc sống. Anh phỏng vấn lúc đó kêu vậy không cần tiền hả, lương anh xài giùm cho nha. Cái hơi quê, nói dạ nhưng mà em cũng cần tiền. Ảnh kêu, vậy cứ nói cần tiền cho lành, ai cũng đi làm vì tiền trang trải cuộc sống, không sao.

Tới giờ vẫn nhớ câu chuyện này của ảnh dù lần đó đi phỏng vấn xong không được nhận.

Sẵn đây, xin chia sẻ vài bí quyết để cho các em đi phỏng vấn dễ dàng thành công hơn:

Read the rest of this entry

Võ học

Võ Học

Thầy tôi họ Kao, tên võ là Kao Tam Luân – là chưởng môn đời thứ 34 của môn phái Huyền Hoàng Tiểu Cửu Thiên.

Thầy tôi sống và hành nghề tại Florida, Kuala Lumpur, Hong Kong, Đài Bắc và gần đây là Hà Nội.

Tôi có duyên, may mắn được gặp thầy. Sư phụ năm nay 60 tuổi, trông hao hao như Lý Tiểu Long, lúc nào cũng tươi cười, ung dung tự tại. Kiến thức uyên thâm, luôn sẵn sàng đối thoại, thú vui trong thiên hạ gì cũng muốn biết, nhưng không bao giờ ham hố. Lần nào sang Việt Nam, rủ đi chơi, thầy đều từ chối, nói tao sang đây có mấy ngày, tập trung chỉ bảo cho bọn mày. Vậy mà đồ đệ Việt Nam có tật vui đâu chầu đấy, cả thèm chóng chán, chưa gặp thì háo hức, học được mấy hôm thì bỏ học. Tưởng thầy buồn lắm, tôi áy náy, tìm cách thanh minh thanh nga. Thầy cười xòa, đừng quan tâm, khi nào cần, người ta sẽ quay lại.

Chỉ đến sau này, khi đã gần gũi, mới biết cuộc đời thầy cũng lắm gian truân.

Read the rest of this entry

“Ba tháng trời chả học được gì ngoài bưng trà, in giấy tờ và rót nước.”

“Ba tháng trời chả học được gì ngoài bưng trà, in giấy tờ và rót nước.”

Đây là dòng trạng thái một bạn trẻ chia sẻ trên Facebook cá nhân để nói về khoảng thời gian ba tháng trời thực tập trong một công ty nào đó. Bên dưới có rất nhiều bình luận đồng tình, cười nhạo công ty, chê bai cách thức mà các công ty hiện tại nhận sinh viên vào thực tập chỉ để sai vặt và không dạy dỗ gì.

Đọc xong, chỉ còn biết lắc đầu, nghĩ rằng những bạn trẻ mang tư tưởng này để ra đời thì thua rồi, bởi đã đặt chân vào công ty để làm mà vẫn nghĩ rằng đó là ngôi trường đại học, cần người ta phải cầm tay chỉ dạy cho học từng ly từng tý thì thua rồi.

Bưng trà rót nước thì sao? Mình có hiểu ý được sếp nào uống trà loại nào, có để ý được chị cùng phòng thích uống nước nóng hay lạnh, có biết giúp cô lao công sau khi uống xong thì đi lau dọn ly tách, rửa sơ rồi để lại đúng chỗ phải để hay không? Đừng nói rằng đó là nịnh bợ, là thảo mai hay cố tình lấy lòng sếp. Đừng nghĩ những việc đó là vô ích hay phí công, đó là bài học quan sát, hiểu về tâm tính con người và nghệ thuật quản giao, đối đãi giữa người và người, nhất là từ người nhỏ đến người lớn hơn trong công ty. Sau này đi làm dùng được thì sẽ tốt cho bản thân.

Read the rest of this entry

Từ anh, một người không có bằng đại học…

Từ anh, một người không có bằng đại học…

Các em học sinh vừa thi tốt nghiệp xong và chuẩn bị vào đại học hay cao đẳng thân mến.

Anh mong là các em có thể tỉnh táo lên để chuẩn bị bước chân vào con đường phía trước, bằng một số lời khuyên như sau.

Bớt tin vào mấy câu kiểu như “bằng cấp không quan trọng”, ở xã hội nào đó thì nó đúng, nhưng với xã hội hiện tại và khoảng bốn năm nữa nếu các em đậu đại học, cao đẳng và hên hên ra được khỏi trường thì điều này không đúng lắm đâu.

Các em nên hiểu rằng với tấm bằng lớp 12 trong tay, thì chúc mừng các em, các em vừa hoàn thành xong chương trình phổ cập giáo dục, xóa mù chữ thôi, chứ chả có gì ghê gớm lắm đâu. Mười hai năm đèn sách đó. Còn khi có bằng đại học, nó là cái vé thông hành để các em ngồi được vào bàn phỏng vấn xin việc làm ở các công ty trong và ngoài nước với một công việc tạm gọi là có thể nuôi sống và cho các em kinh nghiệm.

Read the rest of this entry

Thầy bói bảo…

Thầy bói bảo…

Hồi bé thầy bói phán:
“Lớn lên sẽ theo nghiệp cầm phấn!”. Cứ mơ theo nghiệp Giáo viên ai dè cầm phấn viết lên yên xe ở chợ.

Thầy bói bảo:
“Sau này một tay đưa Đất nước vào Khuôn khổ”. Cứ ngỡ sẽ thành Thủ tướng, Bộ trưởng, Chính trị gia… Hoá ra sau này đi đóng gạch, làm lò.

Thầy bói bảo: “Về sau nhất định sẽ thay đổi bộ mặt Thành phố!”, tưởng được sánh vai với anh Hải Quận Nhất, cẩu hết xa giá nhà giàu, ai dè xách chổi làm thợ quét vôi, quét rác.

Thầy bói bảo: “Tướng này về sau Uy lực hơn người, hàng ngày đè đầu vít cổ thiên hạ không ai cưỡng lại!”. Cứ tưởng tầm thường cũng phải làm đến quan huyện quan xã, ai dè theo nghề Thợ cắt tóc, cạo râu.

Read the rest of this entry

Hiệu trưởng Harvard: Lý do chúng ta phải bước ra ngoài kia để ngắm nhìn thế giới

Hiệu trưởng Harvard: Lý do chúng ta phải bước ra ngoài kia để ngắm nhìn thế giới

Câu nói “Tôi không phải là nữ hiệu trưởng của Đại học Harvard, tôi là hiệu trưởng của Đại học Harvard” khiến người ta ghi nhớ vị nữ hiệu trưởng duy nhất trong hơn 300 năm qua của trường Đại học Harvard – bà Drew Gilpin Faust.

Hiệu trường Đại học Harvard – bà Drew Gilpin Faust.

Dưới đây là bài diễn thuyết của vị hiệu trưởng này. Bà đã dùng những trải nghiệm của chính mình để nói với chúng ta rốt cuộc vì sao phải bước ra ngoài kia để ngắm nhìn thế giới.

Mỗi năm phải đến một nơi xa lạ mới

Đây là yêu cầu đối với bản thân tôi và cũng là một kế hoạch.

Thói quen này có lẽ đã có từ khi còn nhỏ. Đến ngày hôm nay, mỗi năm tôi đều sẽ cùng con tới một nơi xa lạ mới.

Đối với tôi, việc đi du lịch để học hỏi đã trở thành một truyền thống và nó có ý nghĩa đối với sự trưởng thành của bản thân tôi.

Du lịch khiến chúng ta thật sự hiểu biết được thế giới này

Thế giới càng lúc càng nhỏ, mỗi ngày chúng ta đều tiếp xúc với những người mới, đều đã quen với những lần đầu tiên.

Thế giới mà các con đang sống đã trở thành một gia đình, công nghệ khiến cho vấn đề quốc tịch của chúng ta trở nên mơ hồ, khiến việc thông tin liên lạc trở nên nhanh chóng, khiến chúng ta không thể không thích ứng với môi trường xã hội biến đổi không ngừng.

Read the rest of this entry

Tại sao?

Tại sao?

– Tại sao ngày 1/6, ở nhiều nơi, chỉ có học sinh giỏi được nhận quà. Còn các học sinh trung bình hoặc yếu thì không phải là thiếu nhi?
– Tại sao những người vượt đèn đỏ biết thừa là khi lao vào dòng đèn xanh, sẽ khó đi hơn cho bản thân họ và người khác, mà họ vẫn đi?
– Tại sao người ta thích chụp ảnh lưu niệm với cảnh sát nước ngoài mà ít người làm điều tương tự với CSGT nước mình?
– Tại sao khi đi ăn cỗ, phụ nữ thường bị đẩy ra mâm riêng hoặc ngồi cùng với trẻ con mà rất ít khi được ngồi cạnh chồng hoặc người yêu?
– Tại sao tỉ lệ học sinh giỏi của chúng ta rất cao, nền giáo dục được một số tổ chức giáo dục quốc tế cho là tốt, mà chúng ta vẫn ớn nền giáo dục ấy đến tận cổ?
– Tại sao khi đàn ông Tây rửa bát thì được coi là chiều vợ hoặc là đàn ông văn minh, còn đàn ông mình làm thế thì bị coi là sợ vợ?
– Tại sao đến tối mịt rồi mà các anh thanh niên hoặc ông trung niên vẫn ngồi nhậu ở quán mà không thích về nhà, vậy người phụ nữ và con cái họ ra sao?
– Tại sao khi rót rượu, không một ai hỏi người được rót là “có thể uống được nữa không, tôi sẽ rót”, mà cứ chỉ thúc người ta uống, chẳng thèm quan tâm đến việc người đó sau đó có xỉn hoặc ra về tai nạn hay không?
– Tại sao ở một số bãi biển miền trong, phụ nữ xuống tắm biển vẫn mặc cả quần áo?

(c)Nhà báo Anh Ngọc

%d bloggers like this: